Tuổi 18 tôi ngây ngô, ngốc nghếch, thích tự do, nói tự do, buồn và khóc về nhiều chuyện
Tuổi 20 có lúc bốc đồng, nhiều mơ mộng, cái tôi cao vời, nhưng biết suy nghĩ cho cuộc sống, lo lắng tương lai
23 tuổi tôi chênh vênh, hụt hẫng, tổn thương , ba năm sau đó là những tháng ngày trĩu nặng với bao lo toan buộc tôi phải học cách từ bỏ, học chấp nhận, học cách băng bó, chắp vá thương tổn, học cách bảo vệ mình, sống thực tế với những vấn đề của mình hơn...
Bây giờ - khoảng lặng khi tôi 26, cái tuổi tôi gọi là lưng chừng thanh xuân, cái tuổi không còn trẻ cũng không già, cái tuổi tôi thích sự trầm lặng, lắng nghe, suy tư hơn hết, không thích sự ồn ào náo nhiệt, không chứng tỏ, không hơn thua, tôi cũng không còn thích một mình thong dong, lượn vòng hết thành phố để thư giãn, rồi ngả chân bao nhà sách, vùi đầu vào thư viện mỗi khi mất phương hướng, buồn bã, cô đơn, đọc sách làm thơ....chỉ để khuây khỏa, chỉ để quên vài thứ, và tiếp nối vài thứ
Tôi đã biết gọi tên cho những nỗi buồn của mình, đối diện và không lừa dối bản thân, không gửi gắm vào điều viễn vông và cũng không kỳ vọng vào ai quá nhiều, tôi không muốn bước trên con đường mà mình không biết sẽ đến đâu, tôi không thích chơi trò đánh cược hay phó thác số phận, nếu có chỉ có thể là tín thác vào Chúa
Sự trưởng thành không nằm ở lời nói, nếu ngày trước, ai đó nói tôi trẻ con.... làm tôi tự ái, và tự nhủ phải trưởng thành hơn thì bây giờ tôi thấy vui, tôi không muốn trưởng thành nữa, nhưng cũng không muốn quay về tuổi thơ bởi tuổi thơ tôi chỉ luôn khao khát sự êm đềm mà điều đó chỉ là mơ, giấc mơ của một đứa trẻ, tan tành ở tuổi 15.
Nhưng gần đây, tôi thấy vui hơn vì giấc mơ đó đã thành hiện thực mặc dù chỉ là hiện thực tôi thấy trong mơ, có thể sẽ buồn cười lắm bởi mơ ước tuổi thơ tôi chỉ có thế, bởi chưa bao giờ tôi thấy cả bố và mẹ, cả hai trong một giấc mơ và mọi thứ đều rất yên bình, cũng nhau vui vẻ và bắt đầu nhiều việc, có lẽ nơi Thiên Đường họ đã gặp nhau và Thiên Chúa đã một lần nữa gắn kết hai con người trong tình yêu thương thật sự, thức tỉnh nước mắt vẫn lăn dài nhưng không phải tôi khóc với cảm giác đau xót, mà vì tôi thấy thật hạnh phúc, thật vui.

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét