Cho con vững tin
Sáng tác: Linh mục Nguyễn Duy
1. Con tưởng rằng con vững tin, tin vào Chúa là Cha nhân hiền. Khi đời sống nhẹ trôi êm đềm với tháng ngày lặng lẽ bình yên. Nhưng khi đường đời gieo sóng gió, bên trời ngập cơn mưa giông tố. Con lo âu lạc bến xa bờ, con mới biết rằng con chưa vững tin.
ĐK: Thì lạy Chúa, Chúa biết con yếu đuối và đổi thay, con luôn cần đến Chúa từng phút giây. Nhờ ơn Chúa, con kiên trì tín thác kể từ đây khi an vui cũng như khi sầu đầy.
2. Con tưởng rằng con vững tin, tin vào Chúa là Cha quan phòng. Khi cuộc sống toàn những hoa hồng
khắp đất trời là cả mùa xuân. Nhưng khi chạm phải gai tê buốt, khi trời vừa lập đông băng tuyết. Con than van thầm trách trong lòng, con mới biết niềm tin con rỗng không.
3. Con tưởng rằng con vững tin, trên đỉnh núi nhìn Chúa biến hình. Ôi hạnh phúc thật ở bên mình, quyết sẵn sàng theo Chúa ngày đêm. Nhưng khi được gởi trao thánh giá, con sợ mà đành tâm bỏ Chúa. Con quay lưng từ chối ân tình, con mới biết niềm tin con bấp bênh.
Con người ta có thể tồn tại và trưởng thành một cách hoàn thiện khi trong mình mang niềm tin mạnh mẽ vào một điều gì đó đúng đắn, lấy đó làm lẽ sống cho cuộc đời mình và là chỗ dựa khi vấp ngã, là niềm an ủi khi cuộc sống buông dài những lầm than, trớ trêu hay phiền muộn.
....
Với mỗi người công giáo, niềm tin vào Thiên Chúa, đức cậy, đức tin, đức mến là niềm tin kiên trung từ khi bắt đầu cuộc sống, là niềm mong chờ và cố gắng, tuy chỉ là niềm tin tâm linh nhưng lại là cả thế giới tâm hồn tươi sáng của nhiều người, bởi mất đi niềm tin ấy ta không thể trở thành người công chính.
Nhưng không phải niềm tin nào cũng đưa con người đến nơi huy hoàng, cuộc sống mà, niềm tin sai lầm có thể dẫn con người ta đến tuyệt vọng khi mất và hiểu ra đó là sai lầm, chỉ mong rằng niềm tin sai lầm đó không quá to lớn để ai đó có thể chuyển đổi thành niềm tin chân thiện, đúng đắn hơn.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét