Thứ Ba, 2 tháng 5, 2017

Khoảng lặng cho tuổi 26


Tuổi 18 tôi ngây ngô, ngốc nghếch, thích tự do, nói tự do, buồn và khóc về nhiều chuyện
Tuổi 20 có lúc bốc đồng, nhiều mơ mộng, cái tôi cao vời, nhưng biết suy nghĩ cho cuộc sống, lo lắng tương lai
23 tuổi tôi chênh vênh, hụt hẫng, tổn thương , ba năm sau đó là những tháng ngày trĩu nặng với bao lo toan buộc tôi phải học cách từ bỏ, học chấp nhận, học cách băng bó, chắp vá thương tổn, học cách bảo vệ mình, sống thực tế với những vấn đề của mình hơn...
Bây giờ - khoảng lặng khi tôi 26, cái tuổi tôi gọi là lưng chừng thanh xuân, cái tuổi không còn trẻ cũng không già, cái tuổi tôi thích sự trầm lặng, lắng nghe, suy tư hơn hết, không thích sự ồn ào náo nhiệt, không chứng tỏ, không hơn thua, tôi cũng không còn thích một mình thong dong, lượn vòng hết thành phố để thư giãn, rồi ngả chân bao nhà sách, vùi đầu vào thư viện mỗi khi mất phương hướng, buồn bã, cô đơn, đọc sách làm thơ....chỉ để khuây khỏa, chỉ để quên vài thứ, và tiếp nối vài thứ
Tôi đã biết gọi tên cho những nỗi buồn của mình, đối diện và không lừa dối bản thân, không gửi gắm vào điều viễn vông và cũng không kỳ vọng vào ai quá nhiều, tôi không muốn bước trên con đường mà mình không biết sẽ đến đâu, tôi không thích chơi trò đánh cược hay phó thác số phận, nếu có chỉ có thể là tín thác vào Chúa
Sự trưởng thành không nằm ở lời nói, nếu ngày trước, ai đó nói tôi trẻ con.... làm tôi tự ái, và tự nhủ phải trưởng thành hơn thì bây giờ tôi thấy vui, tôi không muốn trưởng thành nữa, nhưng cũng không muốn quay về tuổi thơ bởi tuổi thơ tôi chỉ luôn khao khát sự êm đềm mà điều đó chỉ là mơ, giấc mơ của một đứa trẻ, tan tành ở tuổi 15.
Nhưng gần đây, tôi thấy vui hơn vì giấc mơ đó đã thành hiện thực mặc dù chỉ là hiện thực tôi thấy trong mơ, có thể sẽ buồn cười lắm bởi mơ ước tuổi thơ tôi chỉ có thế, bởi chưa bao giờ tôi thấy cả bố và mẹ, cả hai trong một giấc mơ và mọi thứ đều rất yên bình, cũng nhau vui vẻ và bắt đầu nhiều việc, có lẽ nơi Thiên Đường họ đã gặp nhau và Thiên Chúa đã một lần nữa gắn kết hai con người trong tình yêu thương thật sự, thức tỉnh nước mắt vẫn lăn dài nhưng không phải tôi khóc với cảm giác đau xót, mà vì tôi thấy thật hạnh phúc, thật vui.
Hạnh Phúc? Con nhớ...



Thứ Hai, 1 tháng 5, 2017

Cho con vững tin

Cho con vững tin


Sáng tác: Linh mục Nguyễn Duy 

1. Con tưởng rằng con vững tin, tin vào Chúa là Cha nhân hiền. Khi đời sống nhẹ trôi êm đềm với tháng ngày lặng lẽ bình yên. Nhưng khi đường đời gieo sóng gió, bên trời ngập cơn mưa giông tố. Con lo âu lạc bến xa bờ, con mới biết rằng con chưa vững tin. 

ĐK: Thì lạy Chúa, Chúa biết con yếu đuối và đổi thay, con luôn cần đến Chúa từng phút giây. Nhờ ơn Chúa, con kiên trì tín thác kể từ đây khi an vui cũng như khi sầu đầy. 

2. Con tưởng rằng con vững tin, tin vào Chúa là Cha quan phòng. Khi cuộc sống toàn những hoa hồng 
khắp đất trời là cả mùa xuân. Nhưng khi chạm phải gai tê buốt, khi trời vừa lập đông băng tuyết. Con than van thầm trách trong lòng, con mới biết niềm tin con rỗng không. 

3. Con tưởng rằng con vững tin, trên đỉnh núi nhìn Chúa biến hình. Ôi hạnh phúc thật ở bên mình, quyết sẵn sàng theo Chúa ngày đêm. Nhưng khi được gởi trao thánh giá, con sợ mà đành tâm bỏ Chúa. Con quay lưng từ chối ân tình, con mới biết niềm tin con bấp bênh.

Con người ta có thể tồn tại và trưởng thành một cách hoàn thiện khi trong mình mang niềm tin mạnh mẽ vào một điều gì đó đúng đắn, lấy đó làm lẽ sống cho cuộc đời mình và là chỗ dựa khi vấp ngã, là niềm an ủi khi cuộc sống buông dài những lầm than, trớ trêu hay phiền muộn.
....

Với mỗi người công giáo, niềm tin vào Thiên Chúa, đức cậy, đức tin, đức mến là niềm tin kiên trung từ khi bắt đầu cuộc sống, là niềm mong chờ và cố gắng, tuy chỉ là niềm tin tâm linh nhưng lại là cả thế giới tâm hồn tươi sáng của nhiều người, bởi mất đi niềm tin ấy ta không thể trở thành người công chính.
Nhưng không phải niềm tin nào cũng đưa con người đến nơi huy hoàng, cuộc sống mà, niềm tin sai lầm có thể dẫn con người ta đến tuyệt vọng khi mất và hiểu ra đó là sai lầm, chỉ mong rằng niềm tin sai lầm đó không quá to lớn để ai đó có thể chuyển đổi thành niềm tin chân thiện, đúng đắn hơn.