Thứ Ba, 2 tháng 5, 2017

Khoảng lặng cho tuổi 26


Tuổi 18 tôi ngây ngô, ngốc nghếch, thích tự do, nói tự do, buồn và khóc về nhiều chuyện
Tuổi 20 có lúc bốc đồng, nhiều mơ mộng, cái tôi cao vời, nhưng biết suy nghĩ cho cuộc sống, lo lắng tương lai
23 tuổi tôi chênh vênh, hụt hẫng, tổn thương , ba năm sau đó là những tháng ngày trĩu nặng với bao lo toan buộc tôi phải học cách từ bỏ, học chấp nhận, học cách băng bó, chắp vá thương tổn, học cách bảo vệ mình, sống thực tế với những vấn đề của mình hơn...
Bây giờ - khoảng lặng khi tôi 26, cái tuổi tôi gọi là lưng chừng thanh xuân, cái tuổi không còn trẻ cũng không già, cái tuổi tôi thích sự trầm lặng, lắng nghe, suy tư hơn hết, không thích sự ồn ào náo nhiệt, không chứng tỏ, không hơn thua, tôi cũng không còn thích một mình thong dong, lượn vòng hết thành phố để thư giãn, rồi ngả chân bao nhà sách, vùi đầu vào thư viện mỗi khi mất phương hướng, buồn bã, cô đơn, đọc sách làm thơ....chỉ để khuây khỏa, chỉ để quên vài thứ, và tiếp nối vài thứ
Tôi đã biết gọi tên cho những nỗi buồn của mình, đối diện và không lừa dối bản thân, không gửi gắm vào điều viễn vông và cũng không kỳ vọng vào ai quá nhiều, tôi không muốn bước trên con đường mà mình không biết sẽ đến đâu, tôi không thích chơi trò đánh cược hay phó thác số phận, nếu có chỉ có thể là tín thác vào Chúa
Sự trưởng thành không nằm ở lời nói, nếu ngày trước, ai đó nói tôi trẻ con.... làm tôi tự ái, và tự nhủ phải trưởng thành hơn thì bây giờ tôi thấy vui, tôi không muốn trưởng thành nữa, nhưng cũng không muốn quay về tuổi thơ bởi tuổi thơ tôi chỉ luôn khao khát sự êm đềm mà điều đó chỉ là mơ, giấc mơ của một đứa trẻ, tan tành ở tuổi 15.
Nhưng gần đây, tôi thấy vui hơn vì giấc mơ đó đã thành hiện thực mặc dù chỉ là hiện thực tôi thấy trong mơ, có thể sẽ buồn cười lắm bởi mơ ước tuổi thơ tôi chỉ có thế, bởi chưa bao giờ tôi thấy cả bố và mẹ, cả hai trong một giấc mơ và mọi thứ đều rất yên bình, cũng nhau vui vẻ và bắt đầu nhiều việc, có lẽ nơi Thiên Đường họ đã gặp nhau và Thiên Chúa đã một lần nữa gắn kết hai con người trong tình yêu thương thật sự, thức tỉnh nước mắt vẫn lăn dài nhưng không phải tôi khóc với cảm giác đau xót, mà vì tôi thấy thật hạnh phúc, thật vui.
Hạnh Phúc? Con nhớ...



Thứ Hai, 1 tháng 5, 2017

Cho con vững tin

Cho con vững tin


Sáng tác: Linh mục Nguyễn Duy 

1. Con tưởng rằng con vững tin, tin vào Chúa là Cha nhân hiền. Khi đời sống nhẹ trôi êm đềm với tháng ngày lặng lẽ bình yên. Nhưng khi đường đời gieo sóng gió, bên trời ngập cơn mưa giông tố. Con lo âu lạc bến xa bờ, con mới biết rằng con chưa vững tin. 

ĐK: Thì lạy Chúa, Chúa biết con yếu đuối và đổi thay, con luôn cần đến Chúa từng phút giây. Nhờ ơn Chúa, con kiên trì tín thác kể từ đây khi an vui cũng như khi sầu đầy. 

2. Con tưởng rằng con vững tin, tin vào Chúa là Cha quan phòng. Khi cuộc sống toàn những hoa hồng 
khắp đất trời là cả mùa xuân. Nhưng khi chạm phải gai tê buốt, khi trời vừa lập đông băng tuyết. Con than van thầm trách trong lòng, con mới biết niềm tin con rỗng không. 

3. Con tưởng rằng con vững tin, trên đỉnh núi nhìn Chúa biến hình. Ôi hạnh phúc thật ở bên mình, quyết sẵn sàng theo Chúa ngày đêm. Nhưng khi được gởi trao thánh giá, con sợ mà đành tâm bỏ Chúa. Con quay lưng từ chối ân tình, con mới biết niềm tin con bấp bênh.

Con người ta có thể tồn tại và trưởng thành một cách hoàn thiện khi trong mình mang niềm tin mạnh mẽ vào một điều gì đó đúng đắn, lấy đó làm lẽ sống cho cuộc đời mình và là chỗ dựa khi vấp ngã, là niềm an ủi khi cuộc sống buông dài những lầm than, trớ trêu hay phiền muộn.
....

Với mỗi người công giáo, niềm tin vào Thiên Chúa, đức cậy, đức tin, đức mến là niềm tin kiên trung từ khi bắt đầu cuộc sống, là niềm mong chờ và cố gắng, tuy chỉ là niềm tin tâm linh nhưng lại là cả thế giới tâm hồn tươi sáng của nhiều người, bởi mất đi niềm tin ấy ta không thể trở thành người công chính.
Nhưng không phải niềm tin nào cũng đưa con người đến nơi huy hoàng, cuộc sống mà, niềm tin sai lầm có thể dẫn con người ta đến tuyệt vọng khi mất và hiểu ra đó là sai lầm, chỉ mong rằng niềm tin sai lầm đó không quá to lớn để ai đó có thể chuyển đổi thành niềm tin chân thiện, đúng đắn hơn.

Thứ Bảy, 29 tháng 4, 2017

Radio



RADIO 

Bất chợt dòng radio, cô nhớ

.......
Lâu rồi, cô gái không còn thói quen nghe radio, cũng chẳng hay viết, hay chính xác cô quen đóng gói sũy nghĩ gửi trong lòng nên cũng chẳng buồn viết ra làm gì, lỡ ai đó nhìn thấy lại băn khoăn, càng lớn con người ta càng thích im lặng, im lặng để lắng nghe nhiều hơn, im lặng để cảm nhận rõ hơn, im lặng để lòng bình yên hơn. Sự lãnh đạm, trầm lặng sau những tháng ngày trượt dài theo sự xô đẩy của cuộc đời, cô bình tĩnh hơn bao giờ hết, không nổi giận, không oán trách, không so đo, cũng không quan tâm.

Thói quen nghe radio của cô được bắt đầu từ người bố của mình, được nhắc nhở bởi một người - người cô vô tâm khi chưa đủ lớn để tiếp nhận, họ nói rằng nếu cô không thích xem phim thì hãy nghe radio, nghe radio như họ, nghe radio rất hay, "ừ, radio cũng thú vị"

Radio thay tiếng mẹ kể, 21h đưa cô vào giấc ngủ, 5h sáng đánh thức cả nhà...ngày nào cũng vậy, đôi lúc anh em cô thấy bực bội vì không làm gì cũng bị đánh thức dậy sớm, kể từ khi mẹ mất (bố thay đổi nhiều - hiền hơn, quan tâm hơn, biết lắng nghe nhiều hơn thay vì nổi giận và ra mệnh lệnh), ngay cả sau khi cô đi học hay đi làm xa nhà, mỗi lần về đều không có gì thay đổi, tiếng radio vẫn đều đặn, chỉ là khi cô không thích thì ông bật nhỏ đủ ông nghe, nhưng đúng giờ ông lại bật to. Cô nhận ra được bấy nhiêu năm, thực sự nếu không có chiếc radio ấy thì căn nhà sẽ rất buồn, lặng lẽ và lạnh lẽo...có lẽ radio là người bạn cuối đời trung thành, chân thành, gắn bó, xua đi nhiều phiền muộn nhất của ông, và với cả cô, những tháng ngày xa nhà, những lúc không ai nói chuyện thì việc trầm theo khúc nhạc , những mẩu chuyện đời thường với khung giờ nhất định là điều thường nên chẳng bao giờ phàn nàn về thứ âm thanh lắm ngữ đều đặn ấy, thậm chí, khi không nghe thấy nó nói, cô thấy thiếu, chỉ có điều lớn lên có nhiều việc phải lo, phải nghĩ, đôi lúc phải thức khuya, có khi dậy trễ, cô không còn nghe thường xuyên, chỉ những lúc buồn, khi tâm trạng bất định như thói quen cô lại lần mò về thả hồn theo những dòng tâm sự radio, ở đâu đó cô thấy có những mảnh đời, những tình huống giống mình hoặc rằng ở đâu đó có những thông tin hay kiến thức bổ ích cho hiện tại của cô, cô không được dạy nhiều, và cũng không thích bị dạy nhiều nên khi cần cô vẫn phải tự mình học lấy những điều mình muốn qua nhiều cách, như radio chẳng hạn nhưng không phải chiếc radio năm nào mà bằng điện thoại hoặc latop với chiếc headphone nhỏ của mình - thứ mà ở đâu cô cũng có thể mang theo, đủ để cô không nhớ quá nhiều về quá khứ, để vơi bớt nỗi buồn và cũng để học cách bước qua mà đi tiếp...thế thôi!

...

Thứ Sáu, 28 tháng 4, 2017

Ngủ đi con yêu



Ngủ đi con yêu!





A a a.... 

Ngủ đi con yêu 

Mẹ ru con giấc mơ êm đềm 

Từ nơi yêu thương 

Lời ru dứt nỗi lòng 

Mẹ sẽ hát khúc hát xưa 

Mẹ nguyện ước đến mai sau này 

Từng bước con đi có tấm lòng mẹ dõi theo 



Cầu mong cho con, 

Nhẹ bay tới những nơi phương trời 

Về nơi tương lai, 

Ngập tràn bao những khát khao. 

Mẹ mong bước chân vững vàng đi tới nơi con mong chờ 

Cầu ước gian nguy sẽ luôn nhường bước con. 



Và sẽ có những thiên thần cùng, theo bước con bên đời 

Dìu bước con trên đường dài xa vắng 

Chở che con những khi đời giông bão mang yên bình 



À á a a a à 


Ngủ đi con yêu 

Hạnh phúc sẽ đến bên con thật nhiều 

Và lòng yêu thương kia đừng cất giữ riêng ta 

Hạnh phúc sẽ lớn thêm khi lòng con biết yêu thương con người 

Mẹ yêu con biết bao nhiêu, ơi thiên thần, ngủ nhé con 



À á a a a à 


Và sẽ có những thiên thần cùng, theo bước con bên đời 

Dìu bước con trên đường dài xa vắng 

Chở che con đến khi mẹ xa vắng mang yên bình 


À á a a a à

Thứ Hai, 20 tháng 2, 2017

Ai ngang qua "tuổi trẻ"


"Tuổi trẻ thường là khoảng thời gian đẹp nhất của mỗi chúng ta, nhưng đồng thời cũng là thời gian đầy biến động trong cuộc đời của mỗi con người. Nhiều người đã đặt được những thành tựu, ước mơ của bản thân khi còn đang rất trẻ, nhưng cũng có không ít người lại lạc lối ở độ tuổi thanh xuân này"
Trên con đường bạn đi:
- Nếu có một người định hướng, bạn là người hạnh phúc
- Nếu có một người để sẻ chia, bạn là người hạnh phúc
- Nếu có một người quan tâm, bạn là người hạnh phúc
- Nếu bạn có một người yêu thương, bạn là người hạnh phúc
- Nếu có một người hiểu bạn, bạn thực sự hạnh phúc
- Nếu bạn có rất nhiều bạn, bạn là người hạnh phúc
- Nếu không có bạn, bạn cũng là người hạnh phúc
- Bạn giàu có hay nghèo khó, bạn cũng đều hạnh phúc
....
Bởi lẽ, dù đứng ở vị trí nào thì cái quan trọng nhất là bạn thấy thế nào,ở khía cạnh nào đó ta luôn tìm thấy niềm vui, sự an ủi cho mình, nên không có gì là bất hạnh. Một gương mặt buồn không hẳn là họ buồn, cười toe toét cũng chưa hẳn họ đã vui..Thì thầm và hỏi nhỏ; Bạn có hạnh phúc không?



Thứ Bảy, 18 tháng 2, 2017

NGỘ NHẬN


Trong cuộc sống hằng ngày, một vấn đề thường xảy ra làm phương hại đến quan hệ giữa các cá nhân với nhau là sự ngộ nhận về người khác. Nhiều khi sự hiểu lầm còn dẫn đến hậu quả tai hại khôn lường, mà dù hối hận đến đâu cũng không thể bù đắp được những thiệt hại đã gây ra. Câu chuyện sau đây là một bằng chứng:
Năm đó tại ALASKA Hoa Kỳ, có một đôi vợ chồng sống chung với nhau trong một căn nhà ở bìa rừng. Sau một thời gian, chị vợ mang bầu và đã từ giã cuộc đời trong lúc sinh con, để lại cho chồng một bé trai kháu khỉnh. Từ khi vợ chết, anh chồng vất vả với cảnh gà trống nuôi con: hằng ngày anh phải đìu đứa con theo vào rừng săn bắn và chở gỗ mang đến nhà máy gần chợ bán lấy tiền nuôi con. Rất may, một ngày kia anh đã gặp một con chó hoang đang bị thương nằm thoi thóp bên đường, anh liền mang về nhà chăm sóc và huấn luyện trở thành chó nhà giúp việc đắc lực cho anh. Đây là giống chó bẹc-dê rất thông minh và mạnh khỏe. Nó luôn ngoan ngoãn đi theo giúp chủ chăm sóc em bé khi chủ làm việc trong rừng.
Ngày nọ, anh chủ nhà có việc phải ra khỏi nhà không tiện mang theo con nhỏ. Trước khi đi, anh ta đã dặn dò con chó phải ở nhà thay anh trông coi đứa bé cho anh.  Lẽ ra công việc chỉ cần sáng đi tối về, nhưng hôm đó trời có bão tuyết, nên anh đành phải ở nán lại tránh tuyết mãi đến trưa hôm sau mới về đến nhà. Anh hơi chột dạ khi thấy cổng ngòai nhà anh đã bị mở toang và con chó của anh từ trong nhà khập khiễng chạy ra vẫy đuôi chào chủ. Thấy miệng con chó còn dính đầy máu tươi, anh liền chạy vào nhà thì thấy một quang cảnh tan hoang: Đồ đạc lộn xộn, chỗ nào cũng có máu đỏ, ngay cả trên giường cũng bê bết máu nhưng không thấy con anh đâu cả. Anh gọi nhưng không thấy con trả lời. Nghĩ là con chó của anh đã trở lại cái tính dã man của loài thú hoang trước kia để ăn thịt con mình, trong lúc nóng giận, anh liền rút súng ra nhắm bắn vào đầu con chó tội phạm. Nó chỉ kịp kêu “ẳng” lên một tiếng rồi ngã lăn ra đất giãy chết. Ngay lúc đó, anh đã nhìn thấy đứa con của anh đang từ dưới gầm giường bò ra và kêu lớn tiếng gọi ba. Anh vội bồng con lên quan sát từ đầu đến chân. Tuy trên mình nó cũng có vết máu, nhưng dường như con anh không bị thương chỗ nào cả. Anh nhìn lại con chó, thấy trên đùi của nó bị mất một miếng thịt, và tại góc nhà gần đó là xác một con chó sói bị chết nằm giơ bốn vó lên, trên miệng con chó sói vẫn còn đang ngậm miếng thịt cắn con chó nhà anh. À, thì ra con chó Bẹc-dê củya anh đã anh dũng chiến đấu chống lại chó sói để cứu cậu chủ, nhưng lại bị chính ông chủ “lấy óan đền ơn” ra tay giết hại oan uổng. Đây là một sự ngộ nhận gây hậu quả nghiêm trọng, mà từ đó về sau mỗi lần nghĩ tới anh đều cảm thấy áy náy và đau nhói trong tim. Anh luôn tự trách mình đã quá nóng nảy hồ đồ, khi chưa hiểu rõ thực hư, đã vội giết chết con chó trung thành đã có công bảo vệ con mình khỏi bị sói rừng cắn xé.


                "NGHE MAU - CHẬM NÓI -KHOAN GIẬN"
........
Nguyên nhân dẫn đến ngộ nhận hiểu lầm một phần là do tính nóng nảy giận dữ như người ta thường nói: “Giận quá mất khôn”; phần khác do có thành kiến về người khác như anh chủ nhà trong câu chuyện trên đã nghĩ sai là con chó bị biến đổi về tính hoang dã trước kia. Nhưng có lẽ nguyên nhân chính là do thái độ thiếu kiên nhẫn và quyết định hồ đồ khi chưa biết rõ thực hư như anh chủ nhà đã hấp tấp giết hại con chó trung thành.

Sự ngộ nhận tiến triển từ sự nghĩ không tốt cho đối phương , làm cho sự hiểu lầm càng lúc càng thêm trầm trọng, đưa đến chỗ không thể ngồi lại nói chuyện phải quấy với nhau được. Ngộ nhận đối với một con vật mà đã phát sinh hậu quả nghiêm trọng như câu chuyện trên, thì sự ngộ nhận giữa người với người còn tác nghiêm trọng đến mức độ nào.
Trong tình cảm, việc ngộ nhận yêu người ta hay người ta yêu mình là những sai lầm trong im lặng, nếu không sớm nhận ra kịp thì cái kết tất yếu luôn là những đau khổ giày vò từ hai phía. Vậy nên đứng trước một tình cảm ta phải bình tâm mà suy nghĩ, đừng vội vàng kết luận khi cả lý trí và con tim vẫn chưa kịp hiểu chính xác đó là loại tình cảm gì. Nếu trân trọng tình yêu thì hãy thận trọng cho mọi quyết định, đừng khiến những mối quan hệ trở nên bế tắc hoặc sẽ chấm dứt mãi mãi vì một phút sai lầm ngộ nhận Để đánh đổi một tình bạn lấy một tình yêu thì có thể, nhưng sẽ rất khó để đưa một tình yêu về một tình bạn. Liệu đó là tình yêu hay là những xúc cảm khi gắn bó dài lâu?  


Con người ta thường làm khổ nhau bởi sự mập mờ, ngộ nhận - một người vô tâm, một người im lặng