RADIO
Bất chợt dòng radio, cô nhớ
.......
Lâu rồi, cô gái không còn thói quen nghe radio, cũng chẳng hay viết, hay chính xác cô quen đóng gói sũy nghĩ gửi trong lòng nên cũng chẳng buồn viết ra làm gì, lỡ ai đó nhìn thấy lại băn khoăn, càng lớn con người ta càng thích im lặng, im lặng để lắng nghe nhiều hơn, im lặng để cảm nhận rõ hơn, im lặng để lòng bình yên hơn. Sự lãnh đạm, trầm lặng sau những tháng ngày trượt dài theo sự xô đẩy của cuộc đời, cô bình tĩnh hơn bao giờ hết, không nổi giận, không oán trách, không so đo, cũng không quan tâm.
Thói quen nghe radio của cô được bắt đầu từ người bố của mình, được nhắc nhở bởi một người - người cô vô tâm khi chưa đủ lớn để tiếp nhận, họ nói rằng nếu cô không thích xem phim thì hãy nghe radio, nghe radio như họ, nghe radio rất hay, "ừ, radio cũng thú vị"
Radio thay tiếng mẹ kể, 21h đưa cô vào giấc ngủ, 5h sáng đánh thức cả nhà...ngày nào cũng vậy, đôi lúc anh em cô thấy bực bội vì không làm gì cũng bị đánh thức dậy sớm, kể từ khi mẹ mất (bố thay đổi nhiều - hiền hơn, quan tâm hơn, biết lắng nghe nhiều hơn thay vì nổi giận và ra mệnh lệnh), ngay cả sau khi cô đi học hay đi làm xa nhà, mỗi lần về đều không có gì thay đổi, tiếng radio vẫn đều đặn, chỉ là khi cô không thích thì ông bật nhỏ đủ ông nghe, nhưng đúng giờ ông lại bật to. Cô nhận ra được bấy nhiêu năm, thực sự nếu không có chiếc radio ấy thì căn nhà sẽ rất buồn, lặng lẽ và lạnh lẽo...có lẽ radio là người bạn cuối đời trung thành, chân thành, gắn bó, xua đi nhiều phiền muộn nhất của ông, và với cả cô, những tháng ngày xa nhà, những lúc không ai nói chuyện thì việc trầm theo khúc nhạc , những mẩu chuyện đời thường với khung giờ nhất định là điều thường nên chẳng bao giờ phàn nàn về thứ âm thanh lắm ngữ đều đặn ấy, thậm chí, khi không nghe thấy nó nói, cô thấy thiếu, chỉ có điều lớn lên có nhiều việc phải lo, phải nghĩ, đôi lúc phải thức khuya, có khi dậy trễ, cô không còn nghe thường xuyên, chỉ những lúc buồn, khi tâm trạng bất định như thói quen cô lại lần mò về thả hồn theo những dòng tâm sự radio, ở đâu đó cô thấy có những mảnh đời, những tình huống giống mình hoặc rằng ở đâu đó có những thông tin hay kiến thức bổ ích cho hiện tại của cô, cô không được dạy nhiều, và cũng không thích bị dạy nhiều nên khi cần cô vẫn phải tự mình học lấy những điều mình muốn qua nhiều cách, như radio chẳng hạn nhưng không phải chiếc radio năm nào mà bằng điện thoại hoặc latop với chiếc headphone nhỏ của mình - thứ mà ở đâu cô cũng có thể mang theo, đủ để cô không nhớ quá nhiều về quá khứ, để vơi bớt nỗi buồn và cũng để học cách bước qua mà đi tiếp...thế thôi!
...